Nhịp tim thai của con bạn là 170 nhịp/phút, chỉ chứng tỏ chỉ số tim phát triển bình thường của trẻ. Cho nên chúng tôi khuyên bạn đừng nên tin tưởng tuyệt đối vào cách này, để xác định giới tính con mình. Cách duy nhất chỉ có thể là đến cơ sở y tế, nhờ vào công Về chúng tôi Công ty OTB vinh dự nhận giải thưởng "Doanh nghiệp tăng trưởng nhanh doanh thu khách hàng, độ bao phủ của mạng lưới" - Asia Pacific Enterprise Awards 2021 Hoạt động chuyên biệt trong lĩnh vực Sản & Nhi với các hoạt động quảng cáo, truyền thông toàn diện. Công ty OTB chuyên trách các lĩnh vực: + Tìm kiếm và Liên quan đến vụ "hotgirl Bắc Giang" bị tố lừa đảo hàng chục tỷ đồng, người mẹ ruột của V.A chính thức lên tiếng khiến dư luận ngỡ ngàng. Những ngày qua, mạng xã hội xôn xao câu chuyện một 'hot girl' quê Bắc Giang có cái tên rất kêu là Tina Duong (tên thật N.T.V.A, 27 Bài hát viet nam trong toi la do ca sĩ V.a thuộc thể loại Tru Tinh. Tìm loi bai hat viet nam trong toi la - V.a ngay trên Nhaccuatui. Nghe bài hát Việt Nam Trong Tôi Là chất lượng cao 320 kbps lossless miễn phí. Truyện Vợ Tôi Là Bác Sĩ - Chương 12 với tiêu đề '12: Đưa Mẹ Ra Sân Bay' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; Hà Bội Sam vừa về đến nhà thì tìm xem trong tủ lạnh còn đồ ăn không để nấu bửa tối "Nè cô lên nói mẹ 1 tiếng đi" qWYR0h. Bạn đang đọc truyện Vợ Tôi Là Bác Sĩ của tác giả Mực Ống. Hà Bội Sam là 1 cô bác sĩ gương mẫu, cô xinh đẹp, năng động và luôn có trách nhiệm với nghề, cô luôn phấn đấu và nổ lực để cứu giúp những người gặp phu nhân sang trọng đang đi trên đường, có vẻ bà ta rất gấp gáp để đến nơi nào đó, Hà Bội Sam đang trong giờ nghĩ trưa nên tiện đường đi lại hỏi thăm“Phu nhân có cần tôi giúp đỡ gì không?”“À không cần đâu, tôi đang chuẩn bị đến tập đoàn của con trai tôi?”1“Tại tôi thấy bà ôm khư khư cái túi nên nghĩ bà đang đến nơi nào đó quan trọng vì vậy mới hỏi thăm, nếu không có gì thì tôi xin phép đi trước”.Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Yêu Em Từ Bao Giờ? hay Không Hề Đáng Yêu. Tôi và mn ra về…trên xe, mn đang hơi tâm trạng xíu lên hơi trầm… bỗng mẹ sôi đông trở lại nói Ô ô…a vào chỗ đó…e muốn đi vs… Cả e nữa…. Tôi nhìn sang hướng mẹ nhìn…thì ra là chỗ đó…chỗ lần tôi với mẹ…chỗ lần đầu tôi gập e…hơi sờ sợ rồi… Thôi đây cũng được mà… Nhiều xe kìa…đi vào đó đi… Miễn cưỡng t đi vào…đi sâu vào trong quá chỗ lần trước một tẹo… Dừng đây đi a… Tôi dừng lại…nhưng phía trc vài bước, có một cái chòi bảo vệ, được dựng tạm…giữa không gian vẫn như trước..ánh đèn bên trong chòi sáng một vùng nhỏ… chắc khu này tới có cty. Nhưng giờ t thấy vẫn trống trải. Chắc ko có ng đâu…nó dc dựng bằng tấm lợp cót…xung quanh có ô cửa sổ to để nhìn xung quanh…giữa trời lạnh lại tết nhất thì chắc ko có ng…thôi thì ko sao…có tí ánh sáng cũng đỡ…mà đường vẫn vắng như trước, mà vẫn tết mấy ai vào khu này… Mẹ và Vy ra ngoài đi vs…thì bất thình lình có ng trong chòi nhìn ra…may có vài mô đất nhỏ che…thấy mẹ nc gì đó với ng kia…tôi trong xe ko nghe rõ…vì đóng cửa mà… 2 ng quay lại xe… Giật cả m…hihi… Vy nó vẫn hoảng nói… Mẹ nói theo… Có mỗi ông ý mà cũng dám ở lại đây… … Xong chưa con chạy nhá… Hihi…mẹ có ý kiến này… ??? Dì với Vy dám chụp ảnh ở đây ko… Sao chị??? Chụp ảnh đó đó…dám ko…??? …. Hnay tự nhiên dâm quá…2 dì cháu dám ko??? Vy sao cháu…? Cháu thì…trc cháu với a cũng thử rồi…hihi… Nhưng nhưng thế nào??? Thì trần truồng…dám ko??? Còn a ko cần hỏi… Ơ…thôi…đây nguy hiểm…. Sợ gì…máu lên rồi… Hai ng kia đang chưa load kịp…thì mẹ lại mở cửa chạy đi vào chòi…nc gì đó… Hóa ra nguyên văn là… Chú ơi…cho mẹ con cháu chụp ảnh nhờ ở đây nhé… Sao lại chụp tối thế cô…lại…mà cô muốn chụp đâu… Dạ cháu hói chú…chú giúp mẹ con cháu chụp nhé… Ơ…thôi cô…đây thì t mới nhận trông vậy thôi chưa có gì…cô cứ tự nhiên…còn tôi biếtko biết chụp… Ko sao đâu chú…có cháu với e gái cháu với 2 đứa con…có mỗi một nam là con trai cháu thôi… … Chú giúp cháu nhé… Rồi mẹ chạy nhanh ra xe… Chị nc gì thế… Nhờ chú ý chụp cho…chứ chụp chung ai chụp được…chuẩn bị đi… Chuẩn bị sao chị… Mẹ không nói gì…chỉ hành động, mẹ lột hết đồ ra…cởi sạch…thấy t ngồi đó… A cởi đi…chụp chung xíu…e muốn có ảnh chụp chung e mang đi…nha a…. Nhưng… Mẹ thấy t đang ngập ngừng thì mẹ hành động… hai ng kia thoáng ngập ngừng nhưng thấy mẹ làm trước lên cũng hơi run run làm theo…ko phải sợ mà hồi hộp kiểu kích thích… Chẳng bù cho lần trc…sao lần này tôi cũng run đến vậy…đang chưa kịp ổn định lại tâm lý thì mẹ bước ra khỏi xe…theo sau, dì cũng tặc lưỡi…hít một hơi dài đi theo…sau đó là e gái t…đi dc nửa đường đến chỗ chú bv…mẹ chợt quay lại, vì t đang ngồi chưa dám ra…chú bv cũng chưa nhìn rõ vì đèn chòi ko sáng rõ…hai ng kia đứng lại chờ… Mẹ lôi t Đi a…nhanh nào… T cứ theo đà mẹ kéo và đẩy…cái không khí lạnh làm tôi sởn hết ra lên…lại rung nữa…đi doạn thấy 2 ng kia cũng đang hơi co ng…nhưng chắc máu dâm lại lên, ng hừng hực rồi ấy chứ…may hnay ban ngày nắng đẹp lên t ko lạnh…lại tiết xuân đẹp… Á cái gì thế…sao sao… Xl chú…chú giúp bọn cháu…ko sao đâu… Nhưng…. Chú bv đang há hốc mồm nhìn ko chớp mắt đứng yên ngay bên ngoài chòi… Thật sự ko ý gì nhưng có lẽ đây là lần đầu vói chú thấy nhiều ng đẹp thế này…lại đang nude…có lẽ chú còn đang tưởng giấc mơ đêm…chỉ đến khi mẹ cầm máy ảnh đén gần chú…chú mới cử động lại…cứ vậy chú như bị thôi miên…làm theo hướng dẫn của mẹ…chú có lẽ đã nhìn rõ hơn khi mẹ gần…đã ngửi thấy mùi hương của mẹ… Khi xong xuôi mẹ bắt đầu sáng tác, bắt đầu chỉ mn cách diễn…lấy lền ảnh là chiếc chòi..nhưng hơi tréo tránh ngược sáng…khuất tránh hướng chúng t ra đường… Ảnh 1 bốn ng đứng với nhau…t đang ngại…dù sao nam khoe hàng với nam nó sao sao ấy…dù t ko che hết được con chim đan cứng ngắc…mẹ và Vy chen vào gần t…chui vào tách 2 tay tôi dang rộng để khoe chim ra…dì đứng cạnh Vy khoác vai nó…cánh flash chớp lên…chú bv tưởng xon, nhưng me bảo chú thêm nữa Ảnh 2 3 ng quay ngang qua…ưỡn ng khoe đường con…mẹ và vy nâng nhẹ chim t lên… Ảnh 3 chú được mẹ chỉ đi gần lại vài bước…rồi mẹ lại gần nhìn khung ảnh…ok mẹ chay lại…ngồi xuống trcs mặt t…mẹ vục đầu vào chim t…hai đùi mẹ banh rộng…trên ảnh sẽ thấy chiếc mông tròn của mẹ,của dì, của Vy…với cập đùi mở rộng sang hai bên…lần lượt từng ng còn lại sẽ đứng bên cạnh hơi cúi ng xuống nhìn…t cũng nhìn khuôn mặt ửng hồng từng ng…tay giữ đầu họ. Ảnh 4 chú giờ cũng dần thả lỏng ng….vừa chụp vừa chiêm ngưỡng…thỉnh thoảng nuốt nước miếng vì chiệc họng bị khô vì thở mạnh và há lâu…t giờ ngồi xuống vào thế mút bướm từng ng, một chân ng bị mút sẽ đc ng kia đứng sau giúp nhâng cao…đầu hơi ngửa ra sau…như bị phê…lại mút từng ng…có cái t ko phải diễn mà mút thật…vị 3 ng ai cũng ướt lắm…mẹ và Vy có vị mặn mặn…haiz… ảnh 5 mọi cảnh diễn dần nặng đô…t sẽ nhấp từ sau…ng bị đâm sẽ được 1 ng ôm và dựa lên…tôi đang giữ eo vào thế…thì…bất ngờ…lần đầu tiên…cũng có thể lần cuối vì ko có cơ hội…mẹ hôn lên môi Vy . rồi mẹ và dì…tôi cố gắng kìm ko ra mất… và rồi chụp đôi một…lần này kèm cả quay clip…cảnh t với từng ng minh họa các bước quan hệ nhưng tua nhanh nền ảnh là đống gạch bên cạnh trời đêm lạnh nhưng ai cũng đang nóng…đang hừng hực…khuôn mặt ai cũng đang đỏ ửng lên vì ngượng…khi mà đang khoe cả cơ thể ra…trước ng lạ…chú BV thỉnh thoảng liếc qua từng ng….nhìn hết toàn thân họ…nhưng họ không thấy khó chịu mà ngược lại họ đang rất sướng…chảy ướt cả bên đùi…chú được mẹ đứng sát chỉ chú quay tôi với vy…chú nhìn rõ hơn cả ng Vy…có lẽ cả mẹ và dì…chú chắc sẽ thấy may mắn…nhưng mẹ và mn vẫn xưng hô theo bt vì đang lúc này họ cũng không nghĩ nhiều…chú thỉnh thoảng nói…hai mẹ con…hay a e…có lẽ chú cũng đã định hình được chuyện gì đó… cuối cùng Vy cầm máy quay…cuối cùng la t với mẹ…chú bất ngờ bội phần, nhìn t và mẹ… Con ra đi… Mẹ nói rõ…để clip có tiếng…mn cũng nghe…2 ng kia cũng bớt ngại…. Mẹ biết t tới hạn rồi…lên mẹ chủ động chụp cuối…mẹ ngồi ngửa trên đống gạch…ko có biết rát ko mà 3 ng ngồi được…mông trần mỏng manh lắm…mẹ dạng ra đón t… Á…ư… Tôi và 2 ng giật m nhìn ra…hóa ra…dì đang đứng cạnh chú.. tay nhẹ nhàng uyển chuyển giúp chú…t bị mẹ quắp vào mông t…t đẩy chim vào bướm mẹ… bên kia chú đang giật ng xuất từng dòng tinh ra đất….mắt mở to nhìn… Phạch… T cũng nhấp…Vy quay rõ như mẹ chỉ chú… quay roc tôi hôn mẹ…quay rõ tôi nhấp… Con ra mất… Ư…ra đi…con ra… đi…. Cmar xúc lúc đó khó tả vô cùng…t chỉ biết t giật từng hồi…mỗi phát giật tôi vô thức húc chim vào bướm mẹ,,, Tôi ra nhiều…ra hết só tinh tích góp dc… Mấy ngày nay…mẹ cho t uống thuốc lên nhanh lại sức….mà ko mệt như trc…haiz…thuốc dân gian lắm cái hay ghê…mà ít hại sức khỏe Tôi ngả vào mẹ, mẹ ôm t…việc còn lại để hai cơ thể làm nốt…ôm mẹ…2 mẹ con cảm nhận rõ hơi thở của nhau… á ư… Chú lại ra lần nữa….dì ác thiệt…haiz…vy nó quay rõ cảnh đo… Xong xuôi…mn cứ kệ thế…ngồi nghỉ…chú vẫn đang thở gấp gáp…chú lại ngồi đống gạch, ngồi cạnh t, mẹ đang ngồi ômt trên đùi…hai chân banh rộng ôm t vào lòng…ánh mắt nhìn mẹ như muốn hỏi gì…mẹ chỉ cười nhẹ ra hiệu chắc chắn… Hai ng kia đứng xem ảnh…mẹ gác lên vai t…thở nhẹ dần… Mn ng chuẩn bị ra xe…mẹ đứng dậy…t giữ bướm…tránh sang bên để t dậy…mông t ngồi lên gạch rát ghê… T ra xe trc…tưởng 3 ng ra luôn…nhưng mấy phút sau mới thấy ra… Tưởng ba ng bí mật ko cho t biết…nhưng rồi khi t xem lại clip thì… cháu cảm ơn chú nhé…cháu có ít tiền bồi dưỡng chú… thôi thôi cô… trong lòng chú có lẽ đang cảm ơn dì…vì thấy chú nhìn về dì…dì lúc đó giúp chú…lại cho chú sờ ngực và bướm…chú 60t rồi mà được một lần thế này… dạ…chú cứ nhận đi…coi như cháu lì xì chú… thôi…t chr xin một điều thôi dc ko??? Dạ chú cứ nói đi ạ… Vk t cũng mất mây chục năm rồi…mà t vẫn ở vậy…nhìn con gái chị…t…t Dạ chú… T muốn… Chú muốn chuyện đó với… Ko ko…t ko…vì cháu nó còn trẻ…t chỉ muốn sờ ngực cháu nó…vì trc vk t… À…dạ…con…con… Dạ…bác cứ…sợ đi ạ… Vi nó lí nhí…ngượng lắm chứ đùa… Chú cứ run run ko dám lại gần…mãi thì Vy nó lại gần…mẹ cầm tay chú đặt lên… Chú sờ vậy một hồi… mãi rồi mới dám nắn nhẹ ngực nó… Mắt chú nhòa đi…vài giọt nước mắt tuôn ra…chú lẩm bẩm gì đó…bn năm trời chú mạnh mẽ nuôi con…đến giờ đây…chú lại thấy hình ảnh vk m…chú nhớ co…chú khóc…những giọt nước mắt kìm nén bao năm qua… Thấy 3 ng đồng cảm…Vy nó nhẹ tay cầm tay chú đặt nên mu nó…ôm chú vào lòng… Vài phút trôi qua chú cũng bình tâm lại…chú lùi ra…tuy vẫn tiếc nuối… Cảm ơn cháu nhiều… … Chú có Đt ko??? Chú có…. Cháu mượn với… Mẹ cầm đt của chú… Chú cũng dùng đt cảm ứng…tuy ko biết dùng…chỉ biết nghe gọi… mẹ cầm đt rồi chỉ Vy vào trong cho sáng…chỉ nó ngổi lên ghế, ngồi điệu nhưng khoe rõ ngực và mu….mẹ chụp Vy…Vy nó, hay tay che che lộ ra đôi mắt thôi… Mẹ đưa lại chú và chỉ cách xem lại.. Thôi thôi …cô xóa đi nhỡ ai thấy thì chết…. Ko sao chú ạ…có ai biết bọn con là ai đâu…có ai biết rõ mặt đâu… Nhưng con cháu t nó… Cháu chỉ chú nhé…đây cháu dấu đây…chỉ vào danh bạ…cháu đặt bừa số đt tên xxx khi chú vào số tên này…thì chú mới thấy…cũng ko ai để ý chỗ này đâu…chú yên tâm… … Thoi bon cháu về đây cũng muộn rồi… Ư…cảm ơn cô…nhất là cháu gái…mọi chuyện hnay t ko nói ai đâu…cô yên tâm… Mẹ cười nhẹ…đặt lên bàn gửi chú tiền lì xì đầu năm rồi ba ng bước vội đi… T ngoài xe thấy 3 ng đi lại với chú chứ chẳng thấy rõ… T nhận ra một điều…mẹ có lẽ nhận ra điều gì đó ở chú mới mạo hiểm vậy…những chuyện này, khó ai dám làm lắm..thực sự khó… Chú thứ nhất mắt kém rồi…vì mẹ thấy chú nheo mắt hết cỡ mới thấy…khu này lại trống trải trả có gì mà sợ cả.. Và ít nhất khi 3 ng ở lại thì chú bộc lộ trân thành… 3 ng đi nhẹ lại xe…đi tự tin lắm…ko len lén như lúc đầu…trong đêm, nhưng ánh đèn chòi cũng đủ làm 3 ng với làn da trắng hồng được tô lên rõ ràng… 3 ng vào xe, đều chung một hành động…tay giữ ngực thở phù phù ko tin vào điều m vừa làm…tranh nhau lấy khăn giấy lau cái bướm ướt nhẹp…nước rit ra chảy dài hai bên háng…nhất là mẹ…thêm dòng tinh của t…lên haiz… 3 ng chưa chịu mặc đồ cơ…ngồi đó trong tối tối… Rồi 3 ng phì cười…mà t chẳng hiểu luôn ấy… Chị gửi e với nhé…3 ng đúng là mẫu ảnh chị nhỉ… Thôi xin…chị giữ…ko cho ai… Rồi 3 ng nc với nhau…cứ thế mặc lại đồ…haiz… T cho xe chạy đi…nhưng chưa bật vội đèn xe…ra đến đường chính mới bât… —————————————————————————————————————- Thực ra phần này cao hứng lên viết vậy thôi…chứ thật ra là 4 ng chụp cho nhau…trên một bãi đất trống rất rộng…lại có đống gạch chắc chuẩn bị xây tường…t cho xe lại gần đống gạch khi tắt đèn xe…dò dẫm đi trong tối, nhờ có ng đi hai bên dò đường…đống gạch ấy che toàn bộ chúng t tách biệt khỏi con đường…khá an toàn… Đăng Ký Các bạn hay đăng ký tên dễ nhớ, viết liền không dấu. Sau khi đăng ký thành công các bạn có thể đổi biệt danh hiển thị tùy thích nhé Tên đăng nhập * Email của bạn Mật khẩu Đăng nhập Bạn quên mật khẩu ← Quay lại Trà Chanh Truyện Người có bầu nhu cầu cao lắm đó… Mẹ thỏ thẻ bên tai t…t thoáng định thần lại…con chim đã được bao bọc bởi sự ẩm ướt nóng hổi rồi… Mẹ hạ ng nằm trên t…khuôn mặt dí sát khuôn mặt t…anh mắt long lanh…má nhẹ ửng hồng…đôi môi căng mộng…từ từ hạ xuống… Nhẹ nhàng ôm mẹ…mẹ hôn lên môi t…đôi môi cứ thế quấn nhẹ nhàng, dịu dàng… Như lúc trc t nói…giờ tôi với mehj quan hệ ko còn như trước, ko vồ vập, không hoang dại nữa…cứ nhẹ nhàng…thong thả…chủ yếu là tình cảm lên ngôi mới đến sung sướng trỗi dậy… Với lại biết mẹ đang chớm có thai, lên cũng cần nhẹ nhàng…sợ mẹ đau…sợ mẹ khó chịu… Mẹ cũng chỉ nhẹ nhàng di chuyển hông, không còn vồ vập cưỡi ngựa nữa… Cho e xuống dưới đi…a làm cẩn thận nhé…hihi ừm… lại kéo mẹ để mẹ nằm im trên ng…tôi hôn mẹ thật sâu…mái tóc mẹ xõa che kín hai khuôn mặt đang dính lấy nhau… hai chán cộc vào nhau…t bẩy nhe để hai đôi môi tách nhau ra…nhìn sâu vào đôi mắt mẹ… e vì a quá nhiều rồi… dạ… e mãi là cô vk cả của a…ko ai thay thế dc… hi…ai là vk a…e là mẹ a đó… ai là ng đâu tiên của a nhỉ??? Ai là ng đầu tiên mang thai với a nhỉ?? …e… Hi… Nhưng e mãi là mẹ a thôi…a đừng suy nghĩ vậy…sau này…a ko dc nghĩ và nhỡ về quãng thời gian này…nghe chưa… Nhưng… A lớn rồi a phải suy nghĩ chín chắn vào nhé… Mẹ hy sinh, và cho t quá nhiều hơn những ng khác…dù sao họ cũng là phụ nữ…mà mẹ lại đang… lên t cũng hơi thiếu chín chắn, ko suy nghĩ nhiều…nhưng mẹ thì khác, dường như mẹ đã suy nghĩ về mọi thứ ngày từ đầu…và cũng có luật lệ riêng… xung hô là một chuyện còn chuyện danh phận là chuyện khác nó khác xa và quan trọng hơn nhiều… Thôi a…e muốn nè… ừa… một tay ôm lưng mẹ…một tay tôi chống xuống giường…từ từ ngồi lên…mẹ vẫn ngồi ngoan trong lòng tôi…cứ để con chim nằm yên đó…hai chúng tôi ngồi đó…tay mẹ ôm cổ t…t nhẹ nhàng tóm chiếc váy ngủ của mẹ cởi qua đầu mẹ…mẹ trần truồng ngồi trên lòng tôi…cập ngực mẹ lúc lắc trà sát ngực t… chẳng ai tin là sao tuổi này rồi…lại nuôi hai đứa con lớn tướng mà mẹ lại có cập ngực chưa chảy xuống nhiều mà lại săn chắc thế…tuy thâm nhưng nó lại khá khiêu khích khi hai đầu ti đang cương lên rõ rệt…chắc mẹ cũng tập gym lên giữ được dáng vậy…nhưng giấu hiệu tuổi già mẹ cũng đang dần đến rồi…mà nhất là chuẩn bị thêm một đứa trẻ nữa…giờ chỉ mong mẹ khỏe và HP thôi… đặt mẹ nằm xuống tôi cũng ngả theo…ko để rời nhau… tôi ko tả nữa đâu…vì ai cũng biết mà…bác nào xem phim cấp 3 Hàn thì biết…tôi cũng nhẹ nhàng thôi… mông cứ nhấp môi cứ hôn…ko nhanh lên cả hai giữ hơi tốt…nhưng cũng đủ làm mẹ đi tới đỉnh…mà dường như mẹ nhậy cảm hơn trước…nghe đâu ng mang thai hay có trạng thái vậy…nó lại làm củng cố thêm khả năng mẹ có thai…dù mẹ cung ko kiểm tra…vì mẹ giờ muốn đến tự nhiên…ko thích thử thai… tuy nhấp thì nhấp nhưng t vẫn để khoảng cách nhỏ giữa hai bụng chúng t…tự dưng khi biết thì t cảm giác, tự m kiểm soát… mẹ lên đỉnh…cơ bướm mẹ mút chặt lấy chim t…nước của mẹ nóng ran bao trọn lấy chim t…ghì chặt cơ thể t vào lòng…mà rên… ư…ư…sướng lắm a… thế a ra nha vk… dạ…a… … À cho e uống nhé… ừa … cố nhấp vào bướm mẹ vài cái thì t cũng đứng dậy…để mẹ ngồi cho thoải mái…t thì gần ra thôi…lên muốn để mẹ bú mút cho t một lúc…. mẹ cầm lấy con chim nhẹ nhàng mút…tay sóc đều… từ từ mẹ ngậm cả đầu khất t chờ đợi…tay t nhẹ nhàng vuốt mái t mẹ cài lên tai…nhẹ vuốt má mẹ…nựng nhẹ… tay đỡ cầm mẹ…tay nhẹ đặt sau gáy… pặc…chụt…chụt… mẹ dần nhấp nhô đầu… ring…ring… đt mẹ kêu lên… alo…sao thế con… mẹ nghe đt…tay vẫn sóc nhẹ… ừ…tí đừng lên phòng a nhé… mẹ bấm đt… a xong chưa…hai chị e K về đó… … ừ.. mẹ lại tiếp tục…đến khi hai tay tôi giữ mẹ đầu mẹ lại mà bắn những dòng tinh nóng ran vào miệng mẹ… chụt..chụt.. mẹ mút cố những giọt tinh còn lại… t mệt lả đi…hạ ng nằm xuống giường nhìn…mẹ nhìn t cười nhẹ rồi nhuốt tính…lưỡi mẹ đảo nhẹ quanh môi quét sạch những giọt t còn vương trên môi… cầm nhẹ con chim đang mềm nhũn lại…mẹ điệu đà, vén mái tóc cúi ng xuống…mút sạch chim t…mút những giọt cuối cùng đang rỉ ra… xong xuôi mẹ lằm gối lên tay t…t ôm mẹ vào lòng… a bỏ thuốc là đúng đó… sao vậy… thì tinh trung a lại béo và ngậy như lần đầu e uống ấy…chứ mọi khi mùi nó cứ nồng nồng….giờ ngon lắm ấy… thiệt hả…thế a bỏ rồi mà… thì giờ mới ngon này…. à mà lần đầu là lần nào ấy nhỉ??? Lại còn hỏi à…có ng còn hỏi e là ' con có ra miệng mẹ tí nào ko?' À…hi…lần đầu hiếp e đúng ko? Hừ…ghét…liều ghê ấy…mà a làm ko nghĩ e sẽ từ mặt a à??? Thì…lúc đấy say thì cứ liều ấy…nghĩ gì đâu??? Nhà rượu bia ít thôi đấy… ừa…mà thôi a bế đi tắm nhé… ko..nằm ôm a ngủ cơ… Vy với K về kìa… Kệ e bảo rồi…ngủ tí e mệt… ừa..mà e sốt hả??ng nóng quá này… ko e bt mà…chắc tại tác dụng phụ của mang thai đấy…kệ đi… ôm mẹ…để mẹ nhẹ nhàng thiếp vào giấc ngủ…ng mẹ ấm lên hai chúng t cứ trần truồng nằm ôm nhau ngủ vậy…mẹ nhẹ nhàng như một ng vk, đầu rúc vào ngực tôi…nhẹ nhàng phả những làn hơi ấm lên cổ t…cứ thế rồi t cũng chìm vào giấc ngủ… 2h30 mẹ và tôi dậy…nhưng cũng oải mấy ngày tết lên t cũ nằm đó thiu thiu ngủ tiếp… a… a…ừm…chơi về rồi à…mua được nhiều đồ không??? Hihi…hết tiền lĩ xì của e rồi… Hoang quá nhỉ??? Hi…mai e vào nhà rồi…lên tranh thủ tí… ừm…sắp đi học còn gì…vào sướm chuẩn bị , học tốt vào đấy.. dạ…e cố học tốt còn ra đây với a chị… ừ…cố lên dạ…mà a…e mới mua bộ này…a xem e có mặc đẹp ko??? Đâu…??? Nè…e vừa mặc thử sang hỏi a nè…. K chạy ra bật điện sáng lên…rồi nó đứng lùi ra xa xíu để t nhìn… Sặc …nó mặc bộ này đẹp thật…quần jean bó và cái áo tay dài màu trắng, nhưng nó lại bị khoét ở chỗ ngực…gần như nó khoe ra cái khe ngực nó…bộ này nó mặc bó quá, tôn cái dáng nó lên rất nhiều…nhất là mông nó…cong cong mà đùi nó múp lên…trời ạ…dáng nó đẹp vậy… Nhưng m ngắm ko sao…nó mặc đi ngoài đường thì m cực ghét…haiz…bẩn tính vậy… Và đặc biệt nhất tôi ko thích nó mặc bộ này vì… áo thì hờ hững chút ko sao…nhưng quần thì nó bó dễ lộ…chính vì vậy mà cái Vy t cũng cấm nó mặc…vì…hai chị e có cái mu rất múp…hơi cao nữa…lên khi mặc đồ bó này nó lộ gần như mồn một…mà đây, K nó mặc mà đâp ngay mắt tôi là cái mu với cái khe đang bị đường chỉ đũng quần cát đôi ra…tuy ko rõ…nhưng với con mắt t thì…đã thế cạp quần lại ngắn…cảm tường chỉ cách cái khe bướm vài phân thôi…hóp bụng là thấy ngay cái khe…dã thế cái áo ngắn hở hết cả bụng dưới của nó.. Đúng là con gái teen có khác…dáng đẹp mà mọi thứ rất có sức sống…nó trắng lên là bộ quần áo lại khiến nó lung linh hơn…nó ko phải e gái t thì cũng ko tha rồi… Mà suy nghĩ quen quá…cái Vy…haiz Sao a…đẹp ko… Đẹp…e mặc tôn dáng lắm…nhưng ko lên măc e ạ… Sao kì thế…sao ko dc mặc… Thì nó bó quá…mà e còn đi học mà… E thấy hơi bó chứ có gì đâu…e mặc đi chơi thôi… Trời..e ko thấy nó lộ quá à… Đâu…e thấy bt mà… A nói này bt nha…ko có nghĩ gì khác nhé Dạ… Chỗ đó của e ý…em mặc này ko ổn đâu… Hả?? Nó nghe rồi cũng nhìn xuống… Cái mu của e ấy hả????hi… Cái đứa này…ăn nói… Xời…mẹ e toàn nói e là bướm mày múp thế cứ liệu hồn…lên e quen… Giời ạ…hồn nhiên đến thế là cùng… Nhưng e cũng thấy quá lắm đâu… Haiz…e thử ngồi xuống xem…. Hả…dạ… Rồi nó nghe lời ngồi xuống ghế… Rồi e nhìn xuống đi… Nó nhìn xuống…bỗng thấy nó khẽ ửng hồng đôi má… Hi….nhìn rõ thật a ạ… Cái đứa này…bảo e để e xem chứ quay ra a làm gì… Gớm…hay do e ko mặc sịp nó thế… … Cạn lời với nó…haiz… A.. Hả? Chụp ảnh cho e nhá… ảnh gì…nhờ chị Vy ấy…a ngủ đây…mệt lắm… chị ý đi chơi rồi…nhà trả còn ai… haiz…nào chụp sao… nè…lấy máy e chụp e với… nó đưa tôi đt nó…rồi nó chay lùi ra vừa phải…bắt đầu tạo dáng… thề…nó là e gái lên t có cái để bám víu mà ko gây ra tội lỗi chứ…ko thì… nó uốn éo ng quay ngang ra…nhằm khoe ngực và mông, và nó bắt đầu tạo dáng sexy…ngực ướn…mông cũng ưỡn công lên…mái tóc đang xõa nó cũng dùng tay túm lên giữ… tách… 1 kiểu… nè…rồi đó… nữa đi a…hnay là thợ ảnh cho e đi… haiz…nào nhanh nào… dạ…mà a ơi sao nữa… a chụp cho e kiểu sexy nhé… èo…thôi a ko chụp đâu…nhờ chị Vy hay mẹ e ý… đi mà a…nhờ mẹ để mẹ chửi e chết à…định nhờ bố e…nhưng giờ… haiz nó còn dọa m mới đau chứ… thôi được rồi…nhanh đi… ko biết nó định làm gì nữa chứ… kiểu 2 nó vắt chéo…một tay đưa lên miệng…miệng nó cắn một ngón…tay kia vắt ôm ngực…nâng hai ngực lên… con chim t biểu tình rồi… kiểu 3 nó đứng nghĩ một lúc thì nó lại tiếp tực…bông nó cởi nhanh cái áo ngoài…rồi tiếp tục cởi nốt chiêc áo lót ra…ặc…tí nó 17 mà sao đẹp vậy…hai núm hồng hào cương lên…hic…chim t…căng lên đội chiếc quần lên một cục…nó nhìn thấy, cười nhẹ trêu t…xong còn lườm t một cái… nó mặc lại áo…bắt đầu vào dáng…một tay ôm bầu ngực…ngực bên kia bị đẩy lên…do áo trắng lên núm nó hiện lên rõ ràng…tay kia, ngón cái cài vào trong cạp quần..những ngón còn lại thon dài phủ lên bên ngoài che đi cái cúc quần…mặt nó tạo kiểu khiêu gợi dâm đãng thấy dần nặng đô mà nó chụp toàn thân, cả mặt…định bảo nó… thôi thế thôi… nữa đi…nha nha…e muốn có bộ ảnh đẹp mà…chẳng nhé nhớ ng khác… nhưng… nha nha… đành vậy…với lại nó cũng xinh dáng lại đẹp…miễn sao ko quá đà là được… kiểu 4biết t đồng ý…nó lại tự tin hơn…lên…nó cởi cái cúc qquafn…đầu cúi xuống, mái tóc đong đưa…tay nó dần tuột khóa quần… được nửa chừng nó ra hiệu tôi chụp kiểu5 hết cái khóa quần kiểu 6 hai tay nó vạch hai bên quần sang hai bên…khoẳ bụng trắng sáng hiện ra ,nhưngc chiếc lông đen lún phún hiện ra… kiểu 7một tay nó luồn vào trong úp vào mu…một tay luồn vào bóp ngực…đầu ngửa lên…như đang trong cơn phê…trả biết nó làm mẫu ảnh lần nào chưa mà…mà nó diễn thần thái mà…sexy lắm… kiểu 8 nó cởi phăng chiếc áo…tư thế như kiểu 7 kiểu 9 nó bắt chụp bên hông nó…mông nó cong cớn cạ vào tường dựa…ngực nó ưỡn lên khoe chiếc núm còn trinh trắng…. kiểu 10 chụp bên hông nó nhưng quần bị tuột đến nửa mông… kiểu 11 chụp phái trước khi quần đang tụt nửa chùng…tất nhiên đám lông hiện dần ra…cái khe lấp ló… kiểu 12 nó nhanh tay kéo tôi lại…tụt quần t xuống..nắm lấy con chim trong lúc t đang đứng hình… chụp đi a… chim t tham gia vào khung hình… kiểu 13 chụp qua tấm gương cả ng cả mặt nó đang cầm chim t… kiểu 14 nó ngồi xuống ngậm chim t… kiểu 15…tôi như bị thôi miên theo nó…mất đi tự chủ…chụp nó ngửa mặt lên nhìn t khi đang ngậm chim t… kiể 16 nó trần truòng hoàn toàn…và tạo dáng…cái khe bướm hiện ra…mũm mĩm… kiểu 17 nó nằm trên giường tôi đứng… kiểu 18 nó dựa lưng banh háng ra… kiểu 19 chụp bướm nó và cả lỗ bướm… kiểu 20…nó tạo thế doggy… kiểu 21…chụp bướm nó…hai tay nó banh rộng ra khoe màng trinh kiểu 22 chim tôi đặt trên bụng nó… kiểu 23 nó nắm chim t…như kiểu 21 kiểu 24 nó cầm chim đưa vào lỗ…đầu khất chui vào gần hết…vẫn chụp cả ng cả mặt nó… bỗng nó gạt đt t đang cầm…keo t nằm trên ng nó…t mất đà lao theo nó…khuôn mặt dí sát nhau…nó nhắm mắt tìm đôi môi t… hai chân nó quắp lên ng t…t như bất động…thoáng giật m nhưng lại bị nụ hôn khỏa lấp…nhưng lí trí vẫn biết kìm…mông vẫn cố rút chim ra dù chân nó vẫn cố quăp..dần quắp chặt hơn từng chút từng chút… e chụp xong rồi…a pha trinh e đi…e cho a đó… nào thả a ra…ko dc đâu… e có bộ ảnh thời con gái rồi…giờ…cho a hết đó… ko là ko… e có ảnh nhé..e đăng lên mạng đó… nào a cấm…e…m là a e đó… chân nó dần xiết chặt hơn kéo hông t dần hạ xuống…chim dần ngập váo bướm nó… nó thì thầm… ư….của a…đang vào…đau thiệt…ư … Không sao đâu…a cứ làm đi…e ko nói ai cả… Tôi nhanh chóng hôn lên môi nó…hông dưới hơi nhấp nhẹ nhàng đủ để đầu khấc chạm đến màng trinh nó…màng trinh nó hơi căng lên…mặt nó cũng dần có lại vì thốn… Ở Hà Nội, PGS-TS Trần Danh Cường - giám đốc Bệnh viện Phụ sản trung ương - nổi tiếng bởi "nghề" siêu âm chẩn đoán thai nhi, từ gần 20 năm trước mỗi ngày phòng mạch của ông có cả trăm thai phụ đến siêu âm, thu mấy chục cũng nổi tiếng bởi biệt danh Cường "Bờm", với những câu chuyện rất hài, rất tếu, rất Cường "Bờm" về chuyện của chị em. Hơn ai hết, bác sĩ Cường rất hiểu chị em, năm 2022 này là tròn 40 năm ông từ quê nhà Bắc Giang bước chân vào ĐH Y Hà Nội, và tròn 35 năm vào nghề sản phụ khoa, như ông nói là "nhân duyên, nghề đã chọn bác sĩ Cường".Bác sĩ Trần Danh Cường Từ chàng trai nghèo ra Hà Nội theo học ngành y đến bác sĩ sản khoa hàng đầu "có đam mê sẽ có thành công" - Video NGUYỄN HIỀNNếu ngược lại thời gian một chút, tôi bắt đầu làm phòng mạch từ năm 2007, khi đó tôi mới đi học nước ngoài về. Thời gian ấy tôi mới làm phó khoa, sau làm trung tâm chẩn đoán trước sinh, rất sướng, nhàn, thong dong. Buổi sáng làm 8h thì 7h mới dậy, sau đó thì đi xe máy rong ruổi, vừa đi xe máy vừa ngắm cảnh, chả cần phải nghĩ, cà phê sáng ở Phủ Doãn, 8h kẻng boong boong mới vào bệnh viện. Công việc của mình là bác sĩ điều trị, hội chẩn, siêu âm. Có lẽ tôi là một trong những người đầu tiên ở Việt Nam mang về và triển khai toàn diện phương pháp siêu âm hình thái, thăm dò tình trạng của thai, sử dụng kỹ thuật lấy bệnh phẩm của thai để chẩn đoán trước sinh, hiện trung tâm này đã tương đối lớn, được trang bị đầy đủ, hiện đại. Tháng 1-2007 tôi bắt đầu mở phòng mạch, người bệnh đến rất đông, đông lắm, ít áp lực, mà hoàn toàn làm ngoài giờ, nhưng từ đó cũng tạo nguồn lực để mình đi giúp đỡ người khác, giúp người bệnh, hay sinh viên xin thì tôi cho hết. Lúc ấy rất sẵn tiền.* Có lúc nào ông nghĩ lên làm giám đốc, khi ông lên làm giám đốc cũng rất nhiều người bất ngờ…- Không bao giờ tôi nghĩ tôi làm lãnh đạo, thật sự không phải mình phấn đấu làm lãnh đạo. Hôm vừa rồi con của người em nhập học ngành dược. Bố mẹ hai ngày chuẩn bị, túi lớn túi bé, gạo trắng gạo đỏ, tôi bảo "các cháu sướng thật".Năm 1982 tôi vào trường y, hành lý mang theo có một cái chiếu và một cái túi, chiếu hỏng rồi, những cái túi tôi vẫn giữ. Tôi nhớ như in những chuyện đó, giờ xã hội thay đổi. Anh thanh niên cầm cái chiếu và cái túi xuống Hà Nội này phấn đấu để làm bác sĩ hay là làm giám đốc? Tôi đi học chưa bao giờ nghĩ phấn đấu làm giám đốc, để điều khiển cái này, cái kia, mà chỉ vì đúng một thứ Khi ra đây học là tôi học được nghề bác sĩ, có chuyên môn, mọi thứ ngành sản đều học hết, biết hết. Mỗi cái đó thôi chứ không vì thành ông nọ bà ra đây học thì học xong, có nghề thì mình làm ở đâu? Bố mẹ mình là nông dân, nghèo xác. Bố mẹ tôi chả biết việc học hành của tôi thế nào. Tôi tự nghĩ nếu học có nghề, chữa bệnh, cống hiến cho mọi người và cũng là để khẳng định thì không còn cách nào khác là phải làm việc ở bệnh viện lớn. Nhưng với điều kiện của gia đình mình thì ở lại TP dường như không thế nào mình có nghề? Mình phải học rất giỏi. Làm thế nào để mình được làm việc ở bệnh viện lớn, mình phải thi bác sĩ nội trú. Ngành y có hệ bác sĩ nội trú, từ năm thứ 1 đến thứ 5 tôi phấn đấu để thi đỗ bác sĩ nội trú. 6 năm trường y chỉ có học, nhà nghèo, chỉ có 1 bộ quần áo, không có tất, giày, chỉ đi dép lê. Ôi, nghèo nhà tôi bây giờ có mấy đống quần áo, đủ các loại, vì trước ít quá, giờ mua đủ các thứ. Thi được nội trú năm 1987, điểm toàn 8, 9. Hồi đó có 2 hệ, nội trú ngoại và nội trú nội. Nội có nhiều ngành nhi, da liễu, lây…; hệ ngoại có 4 chuyên khoa là ngoại, sản, mắt, tai mũi đi bộ đến Bệnh viện Việt Đức xin học ngoại, các thầy nói bên đó có 2 người rồi, còn 2 người các em đi ngành khác. Tôi thích ngoại cực kỳ, ngoại phóng khoáng, không biết bệnh gì thì mở ra ngó. Nhưng hết chỗ rồi. Thôi thì sang ngành mắt. Tôi nghĩ thế. Ra cổng hỏi bác bảo vệ, bác tả "phải đi sang cuối phố Bà Triệu, mà đi cẩn thận kẻo lạc".Ôi xa, mà tôi không có xe đạp, toàn đi bộ. Bạn nhớ là tôi đi học toàn đi bộ, xa nhất là đi học ở Bệnh viện Phổi. Toàn cuốc bộ hết. Thế là sang bệnh viện bên cạnh Việt Đức chính là Bệnh viện Phụ sản trung ương, hồi năm thứ 4 tôi học ở đây. Tôi cho là cơ duyên, cô Dương Thị Cương, viện trưởng hồi ấy, rất bận mà hôm tôi sang cô đang ở văn phòng bộ môn. Cô hỏi một chút rồi nhận tôi. Thế là tôi ở đây. Sau này tôi nghĩ té ra nghề chọn tôi, thâm tâm tôi thích ngoại, nhưng vì tôi không có xe đạp, nếu không tôi đã thành bác sĩ mắt. Nhưng cuối cùng tôi thành bác sĩ nhưng vẫn có trục trặc, sau khi học xong ĐH Y tôi được nhận về làm cán bộ giảng dạy của bộ môn sản, nhưng từ 1991-1998 không có biên chế nên không có lương, chỉ có phụ cấp, Tết không có tiền gì, nghèo lắm. Nhưng có một thứ mà tôi cho là tôi đúng không bao giờ tôi lấy tiền "bồi dưỡng" của bệnh nhân, kể cả lúc tôi nghèo nhất trong túi không có đồng nào. Mổ xong là về, khám bệnh xong là về, có hôm làm siêu âm ở phòng khám xong nhân viên bảo anh này dở hơi, người ta cảm ơn. Tôi nói Đó là việc mình làm, cảm ơn cái gì. Mà tôi nói luôn tôi đúng, suy nghĩ của tôi này có chị lãnh đạo ở bệnh viện khác đến mời tôi về làm, rồi có hãng máy muốn mời tôi làm đại diện... Nhưng GS Dương Thị Cương nói "Anh đi đâu thì đi, nhưng tôi là người mời anh về bộ môn". Thế là không đi đâu hết, lại ở lại và vẫn tiếp tục không lương, lại dạy học và làm nghề. Đến năm 1998 thì tôi mới được là bác sĩ có lương!* Làm giám đốc bệnh viện, những điều ông quan tâm nhất là gì?- Điều tôi quan tâm nhất là cuộc sống của con người. Ở bệnh viện này là y bác sĩ, cán bộ nhân viên. Giám đốc phải làm sao để y bác sĩ có đủ sống, có điều kiện làm việc. Tôi và tập thể cũng đã cố gắng thay đổi điều kiện làm việc của bệnh viện. Nhưng 2 năm vừa qua COVID-19 ngành y rất vất vả, đó là thử thách với ngành y chúng tôi. Nhưng mình cùng cố rồi cũng được thôi. Thứ nữa ngành y là phải có trang thiết bị. Trước đây các cụ chỉ có cái ống nghe, bàn tay, sau này có thiết bị, người bệnh sẽ được phát hiện sớm, tránh được tổn thương, ngành y càng đi xa. Thứ nữa là cơ sở vật chất, mong muốn phấn đấu của tôi là bệnh viện rất sạch, đẹp, người bệnh và thầy thuốc rất thân tình với nhau. Bác sĩ Cường trong một ca mổ ở bệnh viện - Ảnh BVCC* Ai cũng phấn đấu lên làm giám đốc, làm to, ông thấy ông bác sĩ làm giám đốc thì có vui, sướng hơn bác sĩ thường hay không?- Cái sướng nhất là thầy mình. Ông thầy tôi ở quê rất thích, rất tự hào. Thứ 2 là bố mẹ mình mẹ ông Cường năm nay 93 tuổi, đang sống ở quê nhà Bắc Giang. Mẹ tôi biết rất ít chữ, cũng chẳng biết tôi học hành thế nào. Khi tôi đi học ở Pháp, khi đó cước điện thoại rất đắt không thể gọi điện về mà chỉ có viết thư tay, cậu em tôi mới viết một mặt thư, mặt còn lại bà viết bốn chữ "con có khỏe không", chữ to đùng ông Cường chảy nước mắt xúc động nhớ lại lá thư của người mẹ. Mẹ không biết con ở Pháp thế nào, chỉ quan tâm con có khỏe không. Mẹ tôi chưa được đi nước ngoài bao giờ vì khi có điều kiện đưa đi thì mẹ già yếu rồi.* Bây giờ khi nói với các bác sĩ tương lai, ông hay nói điều gì?- Trong thâm tâm, tôi rất biết ơn ông thầy, ông đã định hướng cho tôi. Sau này tôi hỏi ông vì sao lại nhận tôi học, ông bảo Khi tôi gặp ông lần đầu tiên, tôi thấy ông thông minh và thật thà. Thế là ông ấy nhận tôi, và tôi sang học. Từ năm 1999-2019, trong 20 năm, năm nào tôi cũng sang thầy 3 lần, sang để cập nhật kiến thức. Thầy cũng sang đây dạy học, chi phí do tôi trả hết. Tôi hay hỏi học trò là sao các em không hỏi thầy những kiến thức thầy dạy lấy ở đâu, học từ ai? Đó đều là các thầy để lại cho chúng ta, đều là kiến thức chúng ta làm hằng ngày. Điều chúng ta cần nhất là kiến thức trong đầu, nghề nghiệp ở bàn tay, đừng bao giờ nghĩ sau này ta được lợi gì. Như tôi chưa bao giờ nói tôi là ông giám đốc, mà tôi là bác sĩ được giao thêm nhiệm vụ giám đốc trong một thời hạn. Vì có nhiều nhiệm vụ nên tôi hay nói với sinh viên giá như một ngày có 48 giờ để làm việc. Làm thầy thuốc chữa bệnh, thầy giáo dạy học, làm thêm giám đốc bệnh viện, thời gian rất eo hẹp, 5h30 sáng phải dậy, ngày nào cũng như ngày nào suốt từ khi làm giám đốc đến giờ. Hết giờ phải ở lại để làm. Người ta hỏi sao phải khổ thế? Thì người ta giao cho mình nhiệm vụ ấy, mình đã nhận thì phải hoàn thành. Bác sĩ Cường trong một ca mổ - Ảnh BVCC* Đối với ông, điều gì là quan trọng?- Quê hương, quê hương tôi không phải là đẹp nhưng mà tôi cũng đóng góp rất nhiều cho quê hương. Thứ 2 là mẹ. Mẹ là quan trọng nhất, không có gì quan trọng hơn. Tất cả mọi thứ tôi phấn đấu là dành cho mẹ. Mẹ tôi cũng ra Hà Nội ở với tôi vài lần, bà ít đi lắm. Lần nhiều nhất bà ở gần một tháng, ngắm pháo hoa kỷ niệm Quốc khánh, bà rất thích, nói rằng "không biết còn được ngắm như thế này bao nhiêu lần nữa". * Với những người đồng nghiệp, người thầy, ông nhớ ai nhất?- Tôi có ông thầy người Pháp, hồi ấy mình có siêu âm, nhưng không bằng họ. Sau tôi đỗ nội trú Pháp, sang đó gặp ông thầy siêu âm giỏi. Trong đầu tôi nghĩ tại sao ông Tây siêu âm giỏi thế nhỉ? Mình phải học món siêu âm. Năm 1999-2000 tôi sang học y học thai nhi và được cấp bằng Diploma của Pháp. Học ở Pháp về tôi triển khai được ngành y học thai nhi như hiện nay, đó cũng bắt đầu từ đam mê và truyền cảm hứng cho mọi người. Trước đây chúng ta cũng siêu âm nhưng rất đơn giản, còn nay ngành này đã nối dài được bàn tay của thầy thuốc thông qua máy móc. Trước đây siêu âm phát hiện dị tật thai nhi thì rất ghê gớm, nhưng bây giờ mà bỏ sót không phát hiện ra dị tật là không thể được, đòi hỏi cho ngành này đã khác. * Với những người bệnh, ông nhớ câu chuyện nào, người bệnh nào, những người được ông cứu sống, đem lại niềm vui nhưng cũng mang đến cho ông thành công về nghề nghiệp?- Nếu nói về bệnh nhân, trước kia mô hình bệnh tật khác nay rất nhiều. Trước đây bà mẹ tử vong, em bé tử vong nhiều. Tôi vẫn băn khoăn câu hỏi Vì sao lại thế? Nếu mình không ứng dụng khoa học, không có máy móc, không có kiến thức thì tình hình không thay đổi. Chính vì thế chúng tôi mới phát triển siêu âm, các phương pháp thăm dò, theo dõi... Sau này khi nghỉ không làm việc nữa, tôi có thể tự hào về lĩnh vực sản bệnh lý hiện nay trên toàn quốc, thái độ xử trí, ứng dụng của các đồng nghiệp và hiệu quả điều trị đã cải thiện, tốt hơn rất nhiều so với trước. Những bà mẹ bị biến chứng, những em bé không biết vì sao qua đời đã giảm hẳn. Thứ 2 là thay đổi trong chẩn đoán trước sinh. Trong đời tôi gặp nhiều bệnh nhân nghèo lắm, rất nghèo, mà nghèo thì bệnh nặng. Năm 2010 tôi làm trưởng khoa sản bệnh, tôi đã bỏ tiền túi ra để sửa nhà vệ sinh và sau đó là lắp điều hòa. Trên ấy nóng lắm, thăm bệnh xong là phải thay quần áo vì mồ hôi ướt hết. Hồi ấy có một gia đình mang 2 thai IVF thụ tinh ống nghiệm 26 tuần mà trục trặc, cô ấy sinh được 1 con nhỏ xíu, 1 thai sinh tiếp sau đó. 2-3 tháng sau có một ông đến gặp bác sĩ Cường. Ôi lại có ông nào thắc mắc gì đây? Ông ấy bảo không, em là bố 2 cháu bé kia, em ở đây 2 tháng, em thấy anh nhiệt tình, nhân viên của anh cũng tốt. Em đã chuẩn bị trong túi hàng chục cái phong bì vì theo thông lệ có người đến chăm bà mẹ lại đưa cái phong bì, năm ấy là 2010 mà ở bệnh viện công lại không ai lấy, ấy là riêng khoa anh. Em rất kính nể nên tặng anh 200 trời ơi, 200 triệu thời ấy! Ôi không được, tôi gọi cho giám đốc, phó giám đốc, các anh ấy bảo nhận được, làm gì thì cho tôi quyết. Tôi nhận và dùng lắp toàn bộ điều hòa trong khoa, hồi đấy hết hơn 500 triệu. Hơn 300 triệu còn lại tôi bỏ ra. Bệnh nhân lau hết nền nhà nằm dưới đất, mở cửa ra phòng mát rượi, hành lang cũng sạch. Hồi ấy ông nào nhổ kẹo cao su ra đất, tôi nhặt bỏ vào sọt rác, không mắng, sau không ai nhổ. Còn một nhà nữa, trước 27-2 nào cũng vào. Hôm ấy tôi đã đóng cửa phòng mạch rồi, họ vào, thai non tháng và cần tôi chẩn đoán, tôi mở cửa chẩn đoán miễn phí luôn vì lúc ấy không có ai thu phí nữa, tối quá rồi. Sau họ đến đây tặng bệnh viện cái máy siêu gặp bệnh nhân nghèo, tôi hay nói y tá trưởng bảo cầm cho họ 1, 2, 3 triệu, tôi cũng hay gọi cho cô bạn hay làm thiện nguyện, đến 2014 bệnh viện mới có Phòng Công tác xã hội. Trước nhiều người nghèo, ai mà tôi biết thì tôi cho hết, cái này là giúp đỡ người ta thôi.* Nếu hồi ấy ông không đi học bác sĩ, mà như các bạn cùng học chuyên toán với ông chọn nghề khác, thì ông nghĩ có tiếc không có bác sĩ Cường không?- Tôi nghĩ là nghề đã chọn tôi, nhiều bạn tôi đi các nghề khác đều giàu. Còn tôi, tôi kiếm ra tiền không cho tôi mà cho mọi người. Tôi cho là con người sống cùng nhau trong một vòng tròn, mỗi người có vị trí trong vòng tròn ấy. Cuộc đời bác sĩ Cường, nói thật là quá đơn giản.

mẹ tôi là bác sĩ