Đọc truyện dịch Lãng Tử Tại Đô Thị Chương 248 của tác giả Tiểu Mặc trên trang hayfull.com. không có chút hồi hộp nào. Điều này làm cho tất cả mọi người âm thầm gật đầu. Tiểu tử này không mất bình tĩnh, có tố chất làm lãnh đạo.
thuộc về tẩu tử nhóm thuế lương, toàn bộ bắn cấp Viện Viện! hành quân gấp, trong rừng rậm thay phiên ôm làm! trước sau huyệt cùng nhau bị thao, so đại đĩa quay còn điên cuồng năm người một tổ thao huyệt, 15 phút một vòng! Danh sách Chương 🔥Thiên 1 Bên ngoài nữ như thế nào công tác? Đem ba ba nhận sai thành pháo hữu Bị ba ba thao
Anne-Sophia, một cô công chúa đã nhớ lại ký ức tiền kiếp của bản thân từ khi còn nhỏ. Cùng với tình yêu ma thuật mãnh liệt từ con người trước đây của mình , cô sẽ bắt đầu một cuộc sống mới tại thế giới huyễn tưởng này.Một ngày nọ, trong một tai nạn lúc thử nghiệm ma thuật, cô tình cờ bắt gặp
Văn án: Sự lãng mạn của anh, dành cho riêng em. Sau khi Chu Túy Túy và Thẩm Nam kết hôn, một người trở về cổ trấn hẻo lánh mở quán rượu, một người đi bộ đội. Gặp lại là hai năm sau, hai người ở trong căn phòng nhỏ cũ kỹ, không hề cố kỵ ôm hôn, anh tới em lui, hôn
Lãng Tử Hồi Đầu. 10/10. Tác giả: VanVo55. Thể loại: Cổ Đại, Gia Đấu, Việt Nam. Nguồn: Trạng thái: Full. Cậu phong lưu trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, lúc sau có được năng lực đọc ý nghĩ người liền đâm hối hận, thương mợ tận trời. Mợ giả ngu muội bám riết để
NywD. Sau cái đợt suýt chìm ấy, cậu Phúc ốm liền ba hôm không tỉnh, thầy lang xem xong cũng chỉ lắc đầu. Cả nhà ông bá đâu đâu cũng nghe tiếng đàn bà khóc lóc. Ầm ĩ có, tỉ tê có, vật vã chán chê lại càng nhiều. Người ta đồn cái âm điệu này phiền nhiễu đến cả đầu trâu mặt ngựa, thế nên cậu mới thoi thóp mãi mà chẳng chịu đi. Đến ngày thứ tư, cậu Phúc lồm cồm bò dậy. Thế mới thấy, đến đầu trâu mặt ngựa cũng phải chào thua cái lũ đàn bà nhà bá Lý. Căn phòng trong phút chốc bỗng nhốn nháo hẳn lên khi người bệnh hấp hối bật dậy, ấy vậy mà cậu Phúc chỉ nghe ra có ả đàn bà đang ngâm đang hát. Là lá lá là la, la là la la la là... Cậu chớp mắt nhìn một lượt những gương mặt vây quanh mình, Thị Hồng, Thị Lan, Thị Mai, Thị Cúc, Thị Xoan, Thị Huệ, Thị Nụ, Thị Sen... Cả vườn hoa của cậu đều có đủ, ai nấy mắt đỏ mặt sưng, nào có kẻ trông như đang hát...? Lắc đầu một cái, tiếng hát mông lung liền ngưng bặt. Âm thanh ồn ào lập tức ùa về. "Cậu, cậu ơi, cậu đã tỉnh rồi! Cậu làm em lo chết mất...!" Cũng may là cậu không chết, cậu chết rồi còn ai hát mình nghe...? "Em cứ tưởng cậu bỏ chúng em rồi chứ. Hu hu..." Mặt cậu có vẻ ngờ nghệch. Thôi chết rồi, có phải cậu quên mình rồi hay không? "Cậu mà có mệnh hệ gì, em cũng nguyện cắn lưỡi chết theo bầu bạn..." Cắn lưỡi... ừm... cũng lâu rồi mình đã không cùng cậu... có lẽ tối nay... "Im lặng!" cậu Phúc đột nhiên quát, đoạn ngước mặt lên nhìn chăm chăm từng gương mặt đương dõi mắt về mình đầy mỏi mòn mong đợi. Sao lại quát to thê? Chết thật, lẽ nào... cậu Phúc ngâm nước lâu nên quên mình thật? Vẻ mặt gì thế này? Hay cậu muốn xơi nước nhỉ? Trông gắt gỏng thế này, hẳn là tối nay không có sức cùng mình rồi... Cậu Phúc lấy ngón tay út ngoáy vào tai mình, rồi lại xoay xoay vỗ vỗ đủ chiều đủ kiểu. Rõ ràng là ả nào ả nấy đều câm hết, thế mà cậu vẫn nghe giọng chúng nó oang oang bên tai mới tài ấy chứ! Xem ra, cậu là con nhà giời thật rồi. Chết đi sống lại còn nghe được ý nghĩ người ta! Thế là đám vợ lẽ chỉ biết tròn mắt nhìn ông chồng mình cười lên ha hả, đứa thì nghĩ chắc cậu điên rồi, người lại chắc mẩm đấy là dư âm của người trở về từ cõi chết. Cậu Phúc nghe thấy hết! Càng nghe lại càng thích, càng nghe lại càng vỗ đùi cười to. Cậu khoái! Khoái cái chuyện này lắm cơ! Cả cái nước Đại Việt nà có ai được khả năng thiên phú như cậu? Bây giờ thì cậu còn cách ông thần bà chúa cũng có còn bao xa đâu nhở?
Edit Chirido Beta Nora Liên Mạn Nhi nói với Lý thị “… Bình thường cũng không qua lại đâu ạ.” chẳng qua không biết thế nào mấy người đó lại nhằm lúc này mò tới cửa nhà cũ.“Nhất định là họ biết lão gia tử vung rắc tiền khắp nơi rồi.” Lần này Liên Thủ Tín phản ứng vô cùng lão gia tử vì tìm mai mối cho Liên Thủ Nhân mà bỏ hết vốn liếng ra. Mấy nhà ông tìm đến đều để lại bạc, nói là tiền thù lao chân chạy vất vả, bất kể chuyện tình có thành hay không thì tiền đó cũng không bị đòi lại. Mà nếu như chuyện thành công thật, tất sẽ có khoản lớn cảm tạ. Huynh đệ Võ gia nhất định là mắt thấy có thể sinh lợi cho nên mới tới cửa làm mai cho Liên Thủ Nhân.“Diệp Nhi, con tận mắt nhìn thấy hay nghe ai nói lại vậy?” Trương thị hỏi Liên Diệp đây Liên Diệp Nhi đã không thể nào bỏ sót chuyện chạy qua nhà cũ bên kia thăm dò.“Con nghe nói, mẹ Nha Nhi đang ở nhà con đó, bà ta nói… lúc ấy bà đang ở nhà.” Liên Diệp Nhi liền lai là Hà thị tận mắt nhìn thấy rồi chạy ngay đến nhà Liên Diệp Nhi lảm nhảm, như vậy chắc cũng có thể tin được.“Ông nội con cho bọn họ vào cửa rồi, không đuổi bọn họ ra ngoài sao?” Liên Thủ Tín hỏi Liên Diệp Nhi.“Hình như ông nội không đuổi bọn họ ra ngoài.” Liên Diệp Nhi liền nói “Võ Nhị Cẩu và Võ Tam Cẩu vừa vào nhà liền quỳ gối trước mặt ông…”Rồi sau đó Liên Diệp Nhi thuật lại tình hình Hà thị chứng kiến ở thượng phòng nhà Nhị Cẩu và Võ Tam Cẩu trực tiếp đi thẳng vào thượng phòng gia chủ, vừa vào cửa liền phịch một tiếng quỳ gối dưới kháng, dập đầu lạy ba cái cốp cốp cốp đối với Liên lão gia nhà người nông, không lễ không tết mà khấu đầu ba cái quả thật là đại đó, Liên lão gia tử và Chu thị đều đang ngồi trên kháng, thấy Võ Nhị Cẩu và Võ Tam Cẩu đột nhiên mò tới thì hai người đều lắp bắp chấn kinh. Chờ bọn họ kịp phản ứng thì hai người kia đã khấu đầu xong, vội vàng hướng Liên lão gia tử và Chu thị gọi đại bá, đại bá dù Liên lão gia tử không hiểu chuyện gì ra chuyện gì nhưng ông không thể trơ mắt nhìn người khác quỳ gối khấu đầu lạy ông, liền bảo hai huynh đệ đứng dậy .“Hai người các cháu tới có chuyện gì không, không lễ không tết, lạy ta làm gì?” Liên lão gia tử ôn hòa này Võ Nhị Cẩu cùng Võ Tam Cẩu mới đứng lên. Bởi vì Liên lão gia tử không cho bọn họ ngồi, bọn họ cũng không dám ngồi, đứng ở mép kháng cười nhìn Liên lão gia tử.“… Nghe nói đại bá muốn tìm mối cho Thủ Nhân đại ca, hai huynh đệ chúng cháu đến đây ý muốn làm ông mai cho Thủ Nhân đại ca.” Võ Nhị Cẩu Tam Cẩu cười tiếp lời “Hai huynh đệ chúng cháu đã sớm biết đại bá muốn thu xếp chuyện này. Vẫn luôn một mực không dám tới cửa là sợ lão nhân ngài còn tức giận chuyện trước kia. Còn nữa, đại bá ngài đã ra mặt thu xếp chuyện này, khẳng định không ít người vội vàng tới cửa. Chúng cháu dù có muốn, cũng không đến lượt.”“Hồi lâu, chúng cháu nghe nói chuyện này của Thủ Nhân đại ca cũng chưa thành nên mới dám tới.” Võ Nhị Cẩu lại nói.“Đại bá, lão nhân ngài đối với chúng cháu rất tốt, chúng cháu đều ghi tạc trong lòng, muốn báo đáp ngài, vì lão nhân ngài góp thêm chút sức lực. Chuyện của Thủ Nhân đại ca, chúng cháu vừa vặn có thể giúp.” Võ Tam Cẩu nói huynh đệ mỗi người một câu nói rõ ý đồ tới lão gia tử thấy hai người này tới làm mai cũng hơi xao lòng. Nhưng mà dù sao năm ngoái mới bị Võ gia lừa bịp, trong lòng Liên lão gia tử vẫn không thể tin tưởng được.“Lão Nhị, lão Tam à.“ Liên lão gia tử đánh giá huynh đệ Võ gia, chậm rãi mở miệng nói “Các cháu nói ghi tạc trong lòng ý tốt của ta, muốn báo đáp ta, lời này ta không thích nghe. Cho tới bây giờ ta cũng chưa bao giờ muốn các cháu báo đáp gì. Hai người các cháu vuốt lương tâm suy nghĩ một chút. Ta có điểm nào có lỗi với các cháu? Nhưng các cháu lại đối đãi với ta như vậy? Năm ngoái không phải hai người các cháu làm ra chuyện địa tô kia sao? Lúc ấy hai người các cháu đối đãi với ta thế nào?”“Đại bá,“ Võ Nhị Cẩu cùng Võ Tam Cẩu thấy Liên lão gia tử tính toán nợ cũ lại vội vàng quỳ phịch xuống, liên tiếp khấu đầu ba cái nữa lạy Liên lão gia tử ”Đại bá, chúng cháu làm vậy cũng không vui vẻ gì. Lúc đó quả thật chúng cháu nghèo đến phát điên rồi. Đại bá, cuộc sống nhà chúng cháu trôi qua như thế nào, ngài cũng biết rồi đó. Ngài cho chúng cháu thuê ruộng đất là muốn dìu dắt, cứu giúp chúng cháu tham lam muốn có nhiều hơn là chúng cháu gây nên tội với lão nhân ngài, chúng cháu không phải.”Võ Nhị Cẩu và Võ Tam Cẩu bắt đầu vả vào miệng mình.“Chúng cháu không bằng heo chó… Đều tại nghèo túng và bệnh tật bức bách đến ngõ cụt. Lão nhân ngài đại nhân đại nghĩa, đại từ đại bi, đại nhân đại lượng. Cầu ngài đừng so đo với chúng cháu.”“Chúng cháu cũng còn nhân tính mà. Một nhà già trẻ luôn ghi lòng tạc dạ đại ân đại đức của ngài. Mỗi lần đến bữa cơm, nương xới cơm cho chúng cháu đều thao thao nói nhờ ân đức của ngài chúng cháu mới được bữa cơm no.”“Chúng cháu thật sự túng quẫn không còn cách nào khác. Chúng cháu không phải người mất hết lương tâm. Những ân đức đó của ngài, chúng cháu đều biết. Ngài là đại thiện nhân, đừng so đo với chúng cháu.”“… Đời này không báo đáp được ngài, kiếp sau chúng cháu làm trâu làm ngựa cũng cam.”“Hôm nay tới đây, chuyện đầu tiên là khấu đầu nhận lỗi với ngài. Chuyện thứ hai là làm mai mối cho Thủ Nhân đại ca, báo đáp đại ân của ngài.”Hai huynh đệ vừa rống khóc nước mắt nước mũi chảy tèm lem, vừa dập đầu, tự vả miệng, vừa nói Liên lão gia tử là đại thiện nhân, vừa nói mình không đúng, dĩ nhiên, bọn họ làm như vậy là nói bị khốn cùng bức bách không chịu lão gia tử thở dài một tiếng liền cho hai huynh đệ này đứng lên .“Ngồi đi, ngồi trước mặt ta nói chuyện.” Liên lão gia tử mời huynh đệ Võ gia đến ngồi trước mặt nói chuyện với ông.“Vậy cũng được, cứ như vậy đã xóa bỏ chuyện xảy ra rồi hả?” Nghe Liên Diệp Nhi nói đến đây, Liên Mạn Nhi không nhịn được hỏi một câu.“Hình như là vậy.” Liên Diệp Nhi bất đắc dĩ nói.“Sao có thể như vậy được, bị lừa bịp chịu chưa đủ thiệt thòi hay sao!” Liên Mạn Nhi cảm khái thân Liên lão gia tử chịu thiệt thòi từ người Võ gia không phải lần một lần hai, sao cứ mãi không chịu học khôn ra, đối với loại người đó nên trực tiếp cầm gậy đánh đuổi ra khỏi nhà, sao có thể mời bọn đó lên kháng ngồi, ôn hòa từ tốn nói chuyện chứ?“Lão gia tử là người như vậy.” Liên Thủ Tín một tay đè trán, rầu rĩ nói ”Ông đã từng nói một câu thế này lãng tử hồi đầu kim bất hoán con hư biết nghĩ lại, quý hơn vàng… Lời nói của huynh đệ Võ gia… đều nói lên tâm khảm của ông, ông không mềm lòng mới lạ.”Liên Mạn Nhi yên lặng suy nghĩ. Ngẫm lại Liên lão gia tử trước sau sở tác sở vi, lại thêm lời Liên Thủ Tín nói, Liên Mạn Nhi đại khái có thể đoán được Liên lão gia tử nghĩ thế lão gia tử tin tưởng lời nói của huynh đệ Võ gia, tin bọn họ làm những chuyện vô liêm sỉ đó là do khốn cùng bức bách. Ông tin tưởng bản chất của huynh đệ Võ gia không xấu. Hoặc là nói, Liên lão gia tử càng thêm tin tưởng, dưới sự khoan dung và tác động ân tình của ông, hai huynh đệ này nhất định có thể bỏ ác theo đi, vào thời điểm ông khó khăn vì chuyện mai mối cho Liên Thủ Nhân nhất, không phải hai huynh đệ liền tới hỗ trợ sao!Ông hành thiện rốt cục cũng cảm hóa được huynh đệ Võ gia, đây rõ ràng là một giai thoại lưu danh ngàn đời nha! Chỉ cần lãng tử hồi đầu, như vậy chứng tỏ những trả giá trước kia của ông vô cùng có giá trị, mà ác danh của huynh đệ Võ gia cũng tan thành mây lão gia tử viên mãn!Cái gọi tính cách quyết định vận mệnh, thật sự là lời lẽ chí lý! Liên Mạn Nhi sợ hãi tính cách đặc biệt của Liên lão gia tử như vậy, khẳng định ông sẽ một lần lại một lần mắc mưu Võ gia nữa cho coi, cũng khẳng định ông thiên vị Liên Thủ Nhân và Liên Kế Tổ thế mà, chuyện này quả thực quá buồn Mạn Nhi cũng không phản đối những lời “lãng tử hồi đầu kim bất hoán” này. Đối với những người chân chính chịu sửa đổi, Liên Mạn Nhi cảm thấy có thể cho họ cơ hội. Nhưng mà Liên lão gia tử làm quá mức rồi. Ông một mực che chở chăm nom những thứ “lãng tử” kia như nâng niu đóa hoa yếu đuối mong manh, chờ đợi bọn họ quay đầu lại, mà đối với chút ít hành động giữ khuôn phép làm ông yên lòng của họ làm như không thấy, không thèm để ý chút nào. Thậm chí vô cùng vui sướng hy sinh bản thân vì những thứ “lãng tử” cam lòng an phận làm bé cưng Mạn Nhi quả thực không nghĩ ra nổi câu nào hình dung hành động như vậy, chỉ đành mím môi câm lặng.“Hai huynh đệ Võ gia định mai mối đại đương gia cho gia đình như thế nào vậy con?” Trương thị phục hồi tinh thần lại trước, hướng Liên Diệp Nhi hỏi.“Nói là người trong làng của nhà mẹ đẻ vợ Võ Nhị Cẩu, cũng là thân thích…” Liên Diệp Nhi liền Nhị Cẩu và Võ Tam Cẩu làm mai cho Liên Thủ Nhân một cô nương năm nay hai mươi lăm tuổi, chưa gả cho người nào. Luận về vai vế, cô nương này phải gọi vợ Võ Nhị Cẩu một tiếng cô cả.“Vợ Võ Nhị Cẩu là người làng nào?” Trương thị hỏi Liên Thủ Tín.“Ta cũng không biết.” Liên Thủ Tín lắc đầu “Chỉ nghe nói ở rất xa, cụ thể ở chỗ nào thì ta không biết.”“Vẫn còn là cô nương, chưa từng gả cho người nào, lại hơn hai mươi lăm tuổi, có bị khiếm khuyết chỗ nào không vậy?” Lý thị niên đại này không lấy độc thân làm cao quý, con gái sinh ra chỉ chờ đến tuổi là lập gia đình. Cô nương nhà bình thường trễ nhất đến mười bảy mười tám tuổi đã phải xuất giá. Cô nương qua hai mươi tuổi mà còn chưa xuất giá là của quý hiếm có khó tìm. Mà cô nương hai lăm tuổi còn chưa xuất giá ở niên đại này nhất định phải có nguyên do nào niên đại này có câu tục ngữ có thể thừa nam nhưng không thể dư nữ. Nói cách khác, bất kể gia đình một cô nương có điều kiện kém thế nào cũng có thể gả con gái ra ngoài. Ví dụ như điều kiện La Tiểu Yến kia, mặc dù đã hơi quá tuổi nhưng vẫn có người chấp nhận lấy cô nương này hai mươi lăm tuổi vẫn chưa xuất giá, ở niên đại này, khả năng lớn nhất là bản thân cô nương ta có vấn đề.“Con nghe mẹ Nha Nhi nói ông nội cũng đã hỏi như vậy rồi.” Liên Diệp Nhi liền nói.“Vậy huynh đệ Võ gia nói như thế nào?” Trương thị vội hỏi.“… Nói là không có vấn đề gì. Chỉ tại trong nhà nghèo quá nên đòi hỏi sính lễ phải nhiều. Mà ở chỗ các nàng ở quả thật rất nghiêng lệch, mọi người nghèo khó không có một xu dính túi, kết quả sau nhiều lần tìm mai mối vẫn không thành cho nên chậm trễ đến bây giờ.” Liên Diệp Nhi liền nói “Còn nói cô nương kia rất hiếu thuận, mấu chốt là nàng ta yêu thương huynh đệ trong nhà rất thật lòng, đòi hỏi sính lễ cũng là vì nuôi sống người trong nhà. Còn nói cô nương kia khỏe mạnh lành lặn, đặc biệt làm việc rất giỏi giang, trừ may vá không được tốt thì những việc trong nhà ngoài ngõ đều do một thân nàng ta đảm đương… Còn nói ra đồng làm việc cũng chẳng kém nam nhân nào.”“Vậy ra điều kiện nàng ta cũng không tệ. Lấy Đại đương gia còn bị ủy khuất nữa là.” Trương thị cúi đầu suy tư nói.“Trọng điểm là sính lễ.” Liên Mạn Nhi rất tỉnh táo nói.“Dù cho sính lễ có nhiều hơn nữa nhưng người ta còn trẻ như vậy, vẫn còn là con gái thì cũng xứng đáng thôi.” Trương thị liền thị nói xứng đáng cũng không phải nói Liên Thủ Nhân và cô nương này điều kiện xứng đôi, mà là nói Liên Thủ Nhân chiếm được lợi rồi.“Diệp Nhi, huynh đệ Võ gia nói muốn bao nhiêu sính lễ?” Liên Mạn Nhi quay đầu hỏi Liên Diệp Nhi.
Danh sách Trọn bộ Truyện Lãng Tử Hồi Đầu – Văn Ruộng Full tập được cập nhật mới nhất tại Trùm Truyện đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Trùm Truyện luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Bài viết có thể bạn thích 🔰 Tên Truyện ⭐Truyện Lãng Tử Hồi Đầu – Văn Ruộng Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ TRÙM TRUYỆN Danh sách chương C1 I. C2 Ii. C3 Iii. C4 Iv. C5 V. C6 Vi. C7 Vii. C8 Viii. C9 Ix. C10 X. C11 Xi. C12 Xii. C13 Xiii. C14 Xiv. Kết Cục Trọn bộ danh sách chương Truyện Lãng Tử Hồi Đầu – Văn Ruộng 🔰Chương 1 🔰Chương 51 🔰Chương 2 🔰Chương 52 🔰Chương 3 🔰Chương 53 🔰Chương 4 🔰Chương 54 🔰Chương 5 🔰Chương 55 🔰Chương 6 🔰Chương 56 🔰Chương 7 🔰Chương 57 🔰Chương 8 🔰Chương 58 🔰Chương 9 🔰Chương 59 🔰Chương 10 🔰Chương 60 🔰Chương 11 🔰Chương 61 🔰Chương 12 🔰Chương 62 🔰Chương 13 🔰Chương 63 🔰Chương 14 🔰Chương 64 🔰Chương 15 🔰Chương 65 🔰Chương 16 🔰Chương 66 🔰Chương 17 🔰Chương 67 🔰Chương 18 🔰Chương 68 🔰Chương 19 🔰Chương 69 🔰Chương 20 🔰Chương 70 🔰Chương 21 🔰Chương 71 🔰Chương 22 🔰Chương 72 🔰Chương 23 🔰Chương 73 🔰Chương 24 🔰Chương 74 🔰Chương 25 🔰Chương 75 🔰Chương 26 🔰Chương 76 🔰Chương 27 🔰Chương 77 🔰Chương 28 🔰Chương 78 🔰Chương 29 🔰Chương 79 🔰Chương 30 🔰Chương 80 🔰Chương 31 🔰Chương 81 🔰Chương 32 🔰Chương 82 🔰Chương 33 🔰Chương 83 🔰Chương 34 🔰Chương 84 🔰Chương 35 🔰Chương 85 🔰Chương 36 🔰Chương 86 🔰Chương 37 🔰Chương 87 🔰Chương 38 🔰Chương 88 🔰Chương 39 🔰Chương 89 🔰Chương 40 🔰Chương 90 🔰Chương 41 🔰Chương 91 🔰Chương 42 🔰Chương 92 🔰Chương 43 🔰Chương 93 🔰Chương 44 🔰Chương 94 🔰Chương 45 🔰Chương 95 🔰Chương 46 🔰Chương 96 🔰Chương 47 🔰Chương 97 🔰Chương 48 🔰Chương 98 🔰Chương 49 🔰Chương 99 🔰Chương 50 🔰XEM TIẾP CHƯƠNG SAU Trùm Truyện sẽ cập nhật tiếp tục các chương mới nhất của Truyện Lãng Tử Hồi Đầu – Văn Ruộng . Các bạn có thể nhấn theo dõi Trumtruyen để không bỏ lỡ những chương mới nhất của Lãng Tử Hồi Đầu – Văn Ruộng nhé. Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, trùm truyện, truyện full. Trùm Truyện luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Danh sách trumtruyen trên website đọc truyện online hàng đầu việt nam. Với nhiều thể loại khác nhau như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, đô thị. Leave a comment
Tóm tắt truyện Một hồi ngoài ý muốn, để ma cờ bạc Trần Đông xuyên qua Tu chân giới ba trăm năm, lúc trở về lam tinh mới trôi qua 3 năm! Trong ba năm, bởi vì Trần Đông biến mất, phụ mẫu bị buộc nợ, muội muội vì trả nợ từ bỏ việc học, xinh đẹp như hoa lão bà bị khi nhục! Bây giờ, Trần Đông trở về! Lam tinh thượng nhiều một vị tu tiên giả! “Võ đạo tông sư? Không quan trọng!Các ngươi đối với người tu tiên sức mạnh hoàn toàn không biết gì cả!” Thông tin Tên gốc 浪子回头:修仙归来,老婆逼我离婚 Hán việt Lãng tử hồi đầu Tu tiên quy lai, lão bà bức ngã ly hôn Tác giả Sơn tra băng đường Thể loại Đô thị tu chân, đô thị, thần y, xuyên qua, mỹ nữ Nguồn truyện fanqie Loại truyện nhúng tự động Nhập thời 2023-05-30 154358
Giới thiệu Lãng tử hồi đầu hệ thống [ Xuyên Nhanh ] Tác giả Mầm Tùng RAW novelid=4077954 Thể loại Cải trang giả dạng, hệ thống, mau xuyên Vai chính Tiêu Nhiên ┃ vai phụ Hà Như ┃ cái khác Mau Xuyên Tiêu Nhiên tự nhận là chính mình bên ngoài như thế nào cũng cùng hán tử không đủ trình độ biên, thậm chí liền trung tính đều ai không thượng. Cùng lập tức các loại nữ hán tử so sánh với, nàng ôn nhu, săn sóc, nàng cảm thấy chung quanh một vòng nữ tính trung, không có người so với chính mình càng thích hợp “Dịu dàng hiền thục” cái này từ. Đáng tiếc, vả mặt tới quá nhanh. Bởi vì bất đắc dĩ nguyên nhân, nàng không thể không xén tóc ngày đầu tiên, đã bị một cái muội tử trở thành nam thổ lộ, lại lúc sau, bị không biết nơi nào toát ra tới một nam nhân cấp thọc đã chết, cuối cùng, một cái tự xưng “Hệ thống” cục bột trắng đối nàng nói “*////▽////* chúc mừng ngươi tiểu ca ca, bởi vì ngươi đối nữ sinh ôn nhu, hơn nữa soái khí mê người bên ngoài, hiện tại đạt được một lần mãn huyết sống lại cơ hội ~ bất quá tiền đề là Muốn đi theo ta cùng đi các song song không gian thay đổi một ít tra nam, làm cho bọn họ lãng tử hồi đầu, từ tra nam biến ấm nam nha ~” Tiêu Nhiên mặt mang mỉm cười, ôn hòa trả lời “Vị này kêu hệ thống tiểu khả ái, ta kiến nghị ngươi vẫn là trước tiên xưởng lại thăng cấp một chút tương đối hảo, ngươi thị lực có chút vấn đề đâu ~” Dùng ăn chỉ nam 1. Bổn văn tô tô tô! 2. Không phải giới tính thay đổi! 3. Nữ nhị là phấn thiết hắc bệnh tâm thần bệnh kiều, không mừng chớ nhập!
truyện lãng tử hồi đầu